ĐÂY LÀ NƠI TRAO ĐỔI TRÒ CHUYỆN CỦA ANH EM VNPT VŨ THƯ
IndexGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation

 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 14 người, vào ngày 21/5/2014, 14:21
April 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
CalendarCalendar

Share | 
 

 NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG ĐI TÌM MỘ PHẦN 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
boytrai

avatar

Tổng số bài gửi : 33
Join date : 03/03/2010
Đến từ : Heaven

Bài gửiTiêu đề: NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG ĐI TÌM MỘ PHẦN 2   5/3/2010, 14:53

Nhớ lại hành trình tìm hài cốt người em gái qua
các nhà ngoại cảm, GS Trần Phương (tên thật là Vũ Văn Dung), nguyên Phó
Thủ tướng Chính phủ, Hiệu trưởng Trường ĐH Kinh doanh và Công nghệ Hà
Nội, xúc động: “Hài cốt em tôi đã tìm thấy, nhưng những con đường dẫn
đến kết quả ấy thì vẫn là bí ẩn”.

GS Trần Phương có cô em gái,
sinh năm 1929, tên là Vũ Thị Kính. Trong kháng chiến chống Pháp, cô lấy
bí danh là Trần Thị Khang. 16 tuổi, cô Khang đã tham gia cách mạng, làm
giao liên rồi trở thành cán bộ phụ vận có uy tín. Năm 1950, cô là Huyện
ủy viên Đảng bộ Phù Cừ, Bí thư Phụ nữ cứu quốc huyện, người tổ chức và
chỉ huy Đội nữ du kích Hoàng Ngân nổi tiếng một thời.

Tháng
6/1950, trong trận càn quét, địch đã bắt được cô dưới hầm bí mật, đưa
về bốt La Tiến, là một bốt khét tiếng tàn ác, án ngữ phía nam tỉnh Hưng
Yên. Giặc Pháp đã dùng mọi thủ đoạn cực hình tra tấn hòng buộc cô khai
báo, thế nhưng, cô không hé răng nửa lời. Biết không thể thu thập được
thông tin gì từ cô, chúng đã giết cô rồi vứt xác xuống sông Luộc. Sau
khi cô hy sinh, Đội nữ du kích Hoàng Ngân của huyện đã phát động tuần
lễ giết giặc trả thù cho cô. Chính phủ đã truy tặng cô Huân chương
Kháng chiến hạng Nhì.

Huyện ủy và Đội nữ du kích Hoàng Ngân đã
tổ chức đi tìm hài cốt cô Khang nhiều năm ròng nhưng không thấy. GS
Phương kể: “Mẹ tôi hồi còn sống thỉnh thoảng lại hỏi: Có tìm thấy em
không? Tôi đành tìm lời an ủi: "Bao giờ hết chiến tranh, con sẽ tổ chức
việc tìm kiếm chắc được thôi mẹ ạ". Nói thế mà lòng tôi đau nhói vì
biết mình bất lực trước nỗi đau của mẹ. Cả dòng sông Luộc mênh mông như
thế, biết tìm ở đâu.

GS Phương cho biết, ông là người được đào
tạo theo tinh thần khoa học thực nghiệm nên cái gì chứng minh được mới
tin là có, cái gì chưa chứng minh được thì dứt khoát không tin. Chính
vì không tin chuyện thần thánh, ma quỷ nên những ngày giỗ bố mẹ, em
gái, tổ tiên ông không làm cơm cúng, không thắp hương mà chỉ cắm vài
bông hoa tươi để tưởng nhớ.

Những năm gần đây, khi nghe tin
nhiều người tìm được hài cốt bằng phương pháp ngoại cảm, nhưng GS
Phương cũng không tin là chuyện có thật, ông cho rằng đó là trò lừa
bịp. Tuy nhiên, được sự hướng dẫn của nhiều người, ông cũng muốn tò mò
thử xem sao.

Để giúp GS Phương, nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã đã
bay từ TP HCM ra Hà Nội. Anh Nhã kể với GS Phương rằng, anh từng là một
kỹ sư hóa, đảng viên, nhiều năm công tác ở Đoàn Thanh niên TP HCM.

Anh
Nhã có khả năng ngoại cảm do học thiền. Anh đã vẽ sơ đồ cả ngàn ngôi mộ
và các nhà khoa học thống kê thấy chính xác 60%. Bản thân anh cũng
không hiểu vì sao anh có khả năng đó, chỉ biết rằng thông tin đến với
anh thế nào thì anh vẽ ra vậy, còn thông tin đúng hay sai, đối với anh
cũng vẫn là điều bí ẩn.

“Trận đồ bát quái” của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã

Trong
căn phòng làm việc của GS Phương, anh Nhã hỏi vài thông tin về cô
Khang, rồi anh lấy một tờ giấy to và mấy cây bút màu ra vẽ bản đồ. Anh
Nhã vẽ một cách thư thả, lưu loát, không có vết gạch xóa nào. Trên bản
đồ thể hiện con sông uốn lượn, đường to đường nhỏ giao nhau và ghi rõ:
Từ bến đò La Tiến đi về hướng đông nam thấy một trường học, đi chừng
1,6km thì đến ngã tư, phía trái ngã tư thấy quán tạp hóa có cửa màu
xanh dương, lúc đó rẽ tay phải thấy cái đình.

Đi chừng 1km thì
rẽ trái vào con đường nhỏ. Đi tiếp 60m rồi rẽ phải, đi khoảng 45m nữa
thì đến mộ. Mộ nằm trên đất nhà cô Nhường, 47 tuổi. Đối diện với mộ là
quán ông An, 56 tuổi. Mộ chôn đầu về hướng tây, cách gốc cây đa 4m,
trên mộ có một khúc cây dài 4 tấc, một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và 5 cây
cỏ dại có hoa màu tím nhạt.

Đọc lời miêu tả trên bản đồ thấy hoa
cả mắt, nhiều đường loằng ngoằng như vậy thì sẽ rất khó chính xác. Thấy
GS Phương có vẻ suy nghĩ, anh Nhã liền bảo: “Tôi sẽ cho GS một tín hiệu
để tìm nhé”. Nói rồi anh Nhã ghi vào bản đồ: 13h30 ngày thứ tư 28/7 sẽ
có một bé gái chừng 11 tuổi, mặc áo hoa xanh đến gần mộ. Anh Nhã còn
dặn tiếp: “Nếu GS đến sớm thì 5 cây cỏ dại có 10 bông hoa tím, nếu đến
muộn thì chỉ còn 5 bông”.

GS Phương ngạc nhiên quá liền hỏi:
“Anh không biết gì về vùng đất đó, vậy dựa vào cái gì mà anh vẽ tấm bản
đồ chi tiết đến vậy?”. Anh Nhã nói: “Tôi thấy trong đầu hiện ra như thế
nào thì tôi vẽ như thế, tôi cũng không hiểu”. GS Phương hỏi tiếp: “Còn
tên những người như cô Nhường, ông An, sao anh biết?”. Anh Nhã giải
thích: “Tôi thấy trong tai có những âm thanh ấy. Có thể là Nhương,
Nhường hoặc Nhượng. Cũng có thể là 47 hoặc 87 tuổi. Còn An thì cũng có
thể là Am...”.

Trao đổi xong, anh Nhã liền chia tay GS Phương,
vào TP HCM để tiếp tục công việc của lãnh đạo một doanh nghiệp. Tin thì
ít, ngờ vực thì nhiều, song GS Phương vẫn thử làm theo lời chỉ dẫn của
anh Nhã.

Theo chỉ dẫn, gia đình GS Phương vượt 100km từ Hà Nội
về bến đò La Tiến. Tuy nhiên, tìm suốt cả buổi mà không thấy dấu hiệu
khớp với bản đồ anh Nhã vẽ. Tình cờ lúc đó có một cụ già tên Yên ở làng
đi qua, xem bản đồ rồi bảo: Bản đồ này vẽ theo đường ngày xưa, những
con đường hầu như đã được nắn lại. Các địa điểm trên bản đồ và thực tế
cũng không chính xác về cự ly. GS Phương liền gọi điện cho anh Nhã và
anh bảo, miễn là tìm thấy các dấu hiệu như đã tả sẽ thấy phần mộ, còn
cự ly thì có thể do anh ước lượng không chính xác.

Tham khảo
những người già trong làng về thực địa xưa kia của ngôi làng, cùng với
những chỉ dẫn trên bản đồ, GS Phương cũng xác định được các dấu vết như
trường học, đình, quán tạp hóa, những con đường, ngõ ngách... Thông tin
đã dẫn đến nhà ông Điển, một nông dân trong làng. Ông Điển khẳng định
đất trong đê không thể có hài cốt. Ông Điển chỉ cho GS Phương dải đất
bãi ngoài đê, cạnh vụng Quạ.

Người dân ở đây gọi là vụng Quạ bởi
nơi đây ngày xưa có nhiều quạ bay đến ăn xác chết bị cuốn vào đây. Cạnh
vụng Quạ có 3 ngôi mộ vô thừa nhận. Tuy nhiên, không thấy có dấu hiệu
nào quanh 3 ngôi mộ như anh Nhã nói nên mọi người lại vào làng.

Trong
làng, giữa một mảnh đất khá rộng, có một ngôi nhà quay về hướng nam, có
sân gạch, tường hoa, mảnh vườn có những vạt dây lang và cái ao nhỏ.
Cạnh đó có con đường làng, đầm sen rộng mênh mông. Phía bên kia đầm sen
là đê sông Luộc. Sau ngôi nhà là một vườn chuối. Mảnh vườn phía tây
ngôi nhà trồng mít um tùm, dưới đất đầy cỏ dại, toàn một loại hoa bằng
hạt thóc màu tím nhạt. Anh Nhã bảo chỗ ngôi mộ có 5 cây hoa màu tím,
nhưng trong mảnh vườn này đếm đến cả vạn cây. Đâu đâu cũng thấy gạch vỡ
bừa bãi, cành cây mục, như đánh đố những người tìm kiếm.

Ngay
chân đê sông Luộc là nhà anh An, 45 tuổi. Nhà xây bằng gạch để ở chứ
không bày biện bán hàng như anh Nhã nói. Tuy nhiên, chị vợ anh An cho
biết, nhà có một quán hàng ở chợ, song nếu người quanh xóm mua hàng thì
vợ chồng anh cũng có để bán. Còn đất bà Nhường? Cả làng không có ai tên
Nhường hay Nhượng mà chỉ có bà Nhương, 70 tuổi.

Qua những dấu
hiệu trên, có thể kết luận rằng những thông tin dẫn dắt việc tìm đến
ngôi mộ đã có đủ, nhưng những dấu hiệu của ngôi mộ thì lại không thấy.
Mọi người đành nghỉ ngơi để chờ đến 13h30, xem có cháu bé dẫn đường như
anh Nhã miêu tả hay không.--PageBreak--

Lúc đó là trưa hè oi ả.
GS Phương chợt nghĩ, ở cái làng hẻo lánh giáp đê này thì kiếm đâu ra
một bé gái mặc áo hoa xanh? Mặc dù vậy, GS vẫn phân công mọi người đón
các ngả đường dẫn đến nhà ông Điển. Cả giờ đồng hồ đường xá vắng tanh.
Quá 15 phút mà vẫn không thấy bóng người. Bỗng một tốp thanh niên cười
nói đạp xe từ cuối làng qua. Nhưng tất cả là con trai.

Mấy phút
sau thì có một tốp con gái cũng từ cuối làng đi tới. Tuy nhiên, một
cháu dường như không muốn đi nữa mà đứng lại. Cháu bé mặc áo màu xanh
lá cây, có hai bông hoa in to trước ngực. Cô bé bảo mình đã 15 tuổi,
nhưng trông vóc người nhỏ hơn so với bạn bè cùng tuổi.

GS Phương
hỏi về những ngôi mộ vô thừa nhận, cháu gái này chỉ mấy ngôi mộ ở vườn
chùa ngay cạnh đó. Tuy nhiên, đây là những ngôi mộ của những người chết
đói năm 1945. Cô bé lại chỉ 3 ngôi mộ phía ngoài đê, cạnh vụng Quạ. Khi
ra chỗ vụng Quạ, cô bé đứng chừng nửa tiếng bên bờ ao trước nhà ông
Điển mà không có mục đích gì cả. GS Phương thầm nghĩ: “Phải chăng đó là
tín hiệu anh Nhã “điều” cho mình?”. Nhưng rồi cuối cùng không khai thác
được gì từ cô bé cả.

Đến chiều, gần như mất hết phương hướng, GS
Phương lại gọi điện cho anh Nhã. Anh Nhã bảo GS Phương đi tìm ngôi nhà
mà 4 mặt đều sơn màu trắng lốp, trước nhà đầy hoa đỏ.

Mọi người
tìm khắp làng chỉ thấy những ngôi nhà màu vàng hoặc xám. Cuối cùng mọi
người mới chợt nhận ra cái quán nước bên đường bé tí tẹo, thấp lè tè,
đủ kê chiếc giường, bày bán vài thứ hàng lặt vặt được quét vôi 4 mặt
trắng xóa. Mọi người tạm cho đó là ngôi nhà. Còn hoa đỏ chính là cái
đầm sen trước mặt với một biển hoa đỏ. Khi đó trời đã nhá nhem tối, mọi
người phải rút về.

Qua điện thoại anh Nhã dặn GS Phương: “Tìm
được quán trắng làm mốc là tốt rồi. Ngày mai sẽ tìm tiếp. Tìm mộ là một
quá trình vất vả, không phải một lần là thấy ngay được”.

Sau đó
anh chỉ dẫn cho công việc ngày mai: 8h sáng có mặt ở quán sơn màu
trắng. Khi đó sẽ có một con chó vàng nâu đến cách đó chừng 10m, nó nhìn
xem mình có đi theo nó không, rồi quay đi. Hãy đi theo nó. Nó sẽ đi hơn
100m rồi dừng lại ngửi và bới.

Cần quan sát khu vực đó để tìm
những dấu hiệu phần mộ như đã ghi trên bản đồ. Nếu tín hiệu trên không
xuất hiện thì hãy tìm một con chó vàng nằm ốm một chỗ rồi đánh dấu chỗ
đó mà đào.

Hôm sau, mọi người chờ mãi không thấy con chó nào
xuất hiện liền chia nhau vào trong làng tìm. Trong làng nhà nào cũng
thấy nuôi chó vàng và hễ thấy ai vào là chúng lao ra sủa ầm ĩ. Tìm kiếm
mãi rồi cũng thấy một con chó vàng nằm ệp trong nhà cụ Nhờ. Nhưng con
chó không phải ốm mà nó chửa, rồi không ăn cơm, cứ nằm im một chỗ.

Mọi
người đổ ra khắp ngả tìm kiếm quanh vòng tròn bán kính 10m, lấy tâm
điểm là nơi con chó nằm. Thế rồi mọi người phát hiện ra một gốc cây đổ
bằng bắp chân, bị vạt rau lang vùi lấp. Cách gốc cây chừng 2m có mấy
viên gạch vỡ màu nâu đỏ. Cách mấy viên gạch vỡ đó chừng 3m về hướng
đông thì có cây cam cạnh bức tường. Có 5 gốc cây dây leo mọc bên cây
cam và bám vào tường. Mọi người đếm kỹ thì thấy mỗi cây có 2 bông hoa
tím nhạt, to bằng ngón tay.

Qua điện thoại, anh Nhã hướng dẫn:
Từ gốc cây đổ đến dây hoa tím vẽ thành một hình tam giác rồi đứng vào
giữa, đánh dấu lại. Lấy một chiếc đũa cắm vào, rồi tự tay GS đặt một
quả trứng lên đỉnh chiếc đũa. Nếu quả trứng nằm im thì đào chỗ đó, còn
trứng rớt xuống thì cắm lùi ra nửa mét.

Tuy nhiên, GS Phương hết
đặt đứng lại đặt nằm, quả trứng vẫn lăn bịch xuống đất. GS Phương bực
mình nghĩ: Chỉ tại cái đũa chết tiệt. Đầu đũa tiết diện nhỏ quá mà lại
không phẳng thì làm sao mà đặt cho cân được. Ông liền lùi lại nửa mét,
cắm chiếc đũa và đặt quả trứng. Kỳ lạ quá, quả trứng nằm im trên đầu
đũa.

GS Phương khá ngạc nhiên nhưng ông không tin có sự can
thiệp của linh hồn người chết, bởi theo ông trên đời làm gì có linh
hồn, mà nếu có linh hồn thì nó cũng đâu phải là một lực tác động vật
chất?

Trước khi tiến hành đào bới, mọi người tạm nghỉ, ra bến đò
La Tiến ăn cơm. Trời đang nắng gắt bỗng giông gió nổi lên, mây đen ùn
ùn kéo đến rồi mưa tầm tã suốt một giờ đồng hồ. Tạnh mưa, mọi người
quay về thì sửng sốt khi thấy quả trứng vẫn yên vị trên đầu đũa. Chẳng
lẽ khi mưa, bao giờ cũng có hai giọt nước rơi cân bằng xuống hai đầu
quả trứng? Chẳng nhẽ gió to như vậy mà không có tác động gì? Theo lời
GS Phương, khi ông gỡ quả trứng ra khỏi chiếc đũa, hai tay ông cảm giác
như có lực hút nhẹ. Ông nghĩ: Phải chăng nước mưa đã làm giãn nở quả
trứng và chiếc đũa tre khiến cho quả trứng gắn chặt vào đầu đũa?

Hai
tốp thợ thay nhau đào sâu, rộng như lời anh Nhã nói. Rồi đào thêm về
hướng nam vài mét. Tuy nhiên, đào đến tối mịt, hố sâu đến gần 3m mà vẫn
chỉ thấy đất và cát. Mọi người đều tỏ ra chán nản và cảm thấy “thầy”
Nhã đã hết “phép”. Mặc dù vậy, GS Phương vẫn quyết định phải tiếp tục
tìm kiếm, hy vọng tìm được hài cốt em gái.

Ngày thứ ba, rồi ngày
thứ tư, gia đình GS Phương tiếp tục tìm kiếm, thậm chí vượt cả sang bên
kia sông, thuộc đất Thái Bình để đi tìm những địa danh giống như trên
bản đồ “thầy” Nhã vẽ, kết cục là sự chán nản, mất hết niềm tin. GS
Phương cũng như những người con, anh em, đều là những nhà khoa học, vốn
đã không tin những chuyện tâm linh, nay trực tiếp đi tìm mộ không thành
thì lại càng mất niềm tin vào các nhà ngoại cảm. Tất cả các hướng tìm
kiếm như trên bản đồ và sự chỉ dẫn của anh Nhã coi như tắc tị.

GS
Phương chợt nghĩ: “Ông Nhã này đánh đố mình. Ông ấy bày ra cả một “trận
đồ bát quái” rồi bảo mình đi tìm cho đủ. Lục tìm cả đất nước này chưa
chắc đã có nơi nào khớp với cái “trận đồ bát quái” của ông”. Nhưng GS
Phương lại nhớ đến lời của anh Nhã rằng khả năng tìm mộ của anh chỉ
trúng 60%, vậy thì chẳng có lý gì để thắc mắc khi trường hợp của mình
rơi vào 40% kia?

Cô Khang thời trẻ.

Sau
mấy phút dán mắt vào tấm hình cô Khang, chị Hằng bỗng hớn hở: “Cháu
chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương nhờ cháu mời cô về để
hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi chị Hằng quay sang phía GS
Phương hạ giọng: “Có một người đàn ông về đây cùng với cô Khang. Chú ấy
nói tên là Sơn”. GS Phương rùng mình xúc động.


Cuộc tìm mộ
bằng sự hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã coi như thất bại.
Mặc dù thất vọng lắm, song GS Trần Phương vẫn thử lần cuối với nhà
ngoại cảm nổi tiếng nhất, mà nhiều người ở Hà Nội biết đến, đó là Phan
Thị Bích Hằng.

Mọi người đồn đại rằng, nhà ngoại cảm Phan Thị
Bích Hằng có khả năng “gọi hồn”, song GS Phương vẫn không tin trên đời
lại có linh hồn. Việc gặp chị Hằng ngoài tìm kiếm thông tin về ngôi mộ
cũng là kiểm nghiệm xem có linh hồn thật hay không. Buổi tiếp xúc với
nhà ngoại cảm hôm đó chỉ có GS và hai chị em gái của ông. GS dặn trước
hai người không được nói gì kẻo để lộ thông tin cho “thầy bói nói dựa”.

Khác
với anh Nhã, chị Hằng yêu cầu GS đặt lên bàn một chiếc cốc, một vốc gạo
để cắm hương, một ngọn nến và một bức ảnh của cô Khang. Khi đó chị Hằng
nói rằng: “Bác không thờ trong căn phòng này bao giờ nên có thể cô
Khang khó về”. Nghe chị Hằng nói vậy, GS Phương giật mình. Chẳng những
ông không thờ bao giờ mà từ 10 năm nay ông không ở ngôi nhà này, mà
giao cho con ở.

Sau đó, theo lời kể của GS Phương, “linh hồn” cô
Khang đã về theo tiếng gọi của chị Hằng. Chuyện này được ông chép lại
rất tỉ mỉ:

Sau mấy phút dán mắt vào tấm hình cô Khang, chị Hằng
bỗng hớn hở: “Cháu chào cô ạ. Cháu là Phan Thị Bích Hằng. Bác Phương
nhờ cháu mời cô về để hỏi hài cốt của cô hiện nay ở đâu?”. Rồi chị Hằng
quay sang phía GS Phương hạ giọng: “Có một người đàn ông về đây cùng
với cô Khang. Chú ấy nói tên là Sơn”. GS Phương rùng mình xúc động.
Người tên Sơn chính là người anh, người đồng chí, người bạn thân thiết
nhất của ông đã hy sinh.

Qua “phiên dịch” của chị Hằng, “linh
hồn” cô Khang nói: “Anh không có duyên rồi. Anh đi tìm em, đối mặt với
em rồi mà không đến được với em. Từ hôm anh đến, mấy chị em trong Đội
Hoàng Ngân của em cứ bảo sao lâu không thấy anh Phương trở lại. Chỗ em
nằm chỉ cách chỗ anh đào ba bước chân về phía bờ ao”.

GS Phương
hỏi: “Vậy em nằm trên vườn hay dưới ao?”. “Đến bờ ao cũng còn 3 bước
chân nữa. Phía trên em chừng 2m là chị Nguyễn Thị Bê, đội viên Đội Nữ
du kích Hoàng Ngân, quê ở ngay làng La Tiến. Cách chỗ em nằm cũng chừng
2m về phía đông là một người đàn ông bị bắt từ Hải Dương về, em không
biết tên, ba cái mộ dường như nằm trên một đường thẳng. Hai người kia
bị giết cùng một ngày với em.

Chúng cột tay ba người lại với
nhau rồi vứt xuống sông lúc nửa đêm. Dân phòng ta có đi tìm nhưng không
thấy. Mãi mấy ngày sau xác mới nổi lên. Dân vớt được mới đem về đây
chôn. Xa hơn còn 7 người nữa cơ. Mấy người nổi lên trước thì dân còn
cho được manh chiếu, còn nổi lên sau thì đến manh chiếu cũng không có
nói gì đến quan tài”.

Sau đó, “cô Khang” còn chỉ dẫn tỉ mỉ chỗ
cô nằm, với các đặc điểm về cây cỏ xung quanh mà GS Phương nhận ra
ngay. GS Phương hỏi tiếp: “Em có biết chỗ em nằm thuộc đất của ai
không?”. “Cô Khang” bảo không biết đang nằm trên đất của ai.

Chị
Hằng nhìn vào khoảng không hỏi: “Hài cốt của cô còn nguyên vẹn không?”,
thì “cô Khang” nói với GS Phương: “Chúng đánh em gãy xương sườn, gãy
xương cánh tay và xương đòn tay bên phải, gãy hai chiếc răng hàm trên
bên phải, dập gò má bên trái. Xương cốt hiện nay vẫn còn nhưng đã mủn,
vì chôn có quan tài đâu”.

GS Phương hỏi với ý tứ điều tra: “Răng
em màu gì?”. “Bây giờ màu đen”. Ông vội cãi: “Nhưng trước đây răng em
trắng cơ mà?”. “Cô Khang” nói tiếp: “Em chưa nói hết. Răng em đen xỉn
do bùn đất ngâm vào chứ không phải đen hạt na. Ngày xưa, các anh ấy hay
trêu em là có hàm răng đẹp nhất, tươi tắn nhất đội du kích. Nếu anh có
đào nhầm sang mộ khác thì anh vẫn có thể nhận ra ngay, vì hàm răng của
em không thể lẫn được.

Cả khuôn mặt em cũng vậy. Tuy gò má bên
trái có bị dập, nhưng cả khuôn mặt thì vẫn còn. Anh có thể dễ dàng nhận
ra em. Nhưng khi đào anh phải cẩn thận, vì chỉ cần xúc một xẻng đất là
nó vỡ ra ngay”.

Nghe “cô Khang” nói vậy, GS Phương xúc động trào
dâng. Mặc dù chỉ được nhắc đến một cách kín đáo, nhưng ông nhận ra ngay
những đặc điểm của người em gái. Người con gái đã lìa đời 50 năm mà vẫn
không quên niềm tự hào về nhan sắc của mình, được các chàng trai ngưỡng
mộ. Nghĩ vậy, lòng ông chợt xót xa.

“Cô Khang” còn dặn tiếp:
“Khi đào, anh chú ý cổ tay em vẫn còn cái vòng bằng sắt. Thực ra đó là
cái còng sắt chúng xích tay em vào tay người đàn ông bị bắt ở Hải
Dương”. GS Phương hỏi: “Nếu tìm được hài cốt của em thì đưa em về quê
mình, cạnh mộ bố mẹ hay là đưa em về nghĩa trang liệt sĩ của huyện, nơi
anh Sơn đang nằm?”.

“Cô Khang” nói: “Mẹ bảo em rằng: Con là phận
gái thì về với bố mẹ để sau này cháu chắt còn viếng thăm, hương khói
cho con. Nhưng anh Sơn thì bảo: Em đã đi theo Đội du kích Hoàng Ngân em
cứ về nghĩa trang liệt sĩ. Tổ quốc ghi công mình đời đời người ta thắp
hương cho mình chứ đâu chỉ có con cháu trong gia đình”.

Sau một
hồi GS Phương trò chuyện cùng em gái, thì “anh Sơn” lên tiếng “trò
chuyện” với ông. GS Phương xúc động quá, không kìm được lòng, thốt lên
như muốn khóc: “Trời ơi, anh Sơn!”.

Người tên Sơn hơn GS Phương
4 tuổi, từng là Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Hưng Yên, Sơn Tây, Hà Đông,
được điều vào bộ đội khi thành lập Đại đoàn 320 làm Trưởng ban Tuyên
giáo của Đại đoàn. Anh hy sinh trong chiến dịch Hà Nam Ninh, vào tháng
6/1951.

Để kiểm nghiệm tiếp tính xác thực của “linh hồn”, GS
Phương đưa cho chị Hằng bức ảnh đã thủ sẵn trong túi định bụng sẽ hỏi
“linh hồn” về người này, nếu “linh hồn” không nhận ra thì hẳn là chuyện
tào lao, những câu giao tiếp như với "linh hồn" chỉ là do Hằng bịa ra
cho sinh động.

Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng xem ảnh và bảo
đúng là bác Sơn, nhưng trông già hơn trong ảnh. Thực tế, bức ảnh chụp
năm 1948 trong tư thế rất bảnh trai, khi GS Phương đang công tác ở Sơn
Tây.

“Anh Sơn” nói: “Chú tìm em Khang mà không nói với anh một
câu. Lần sau báo trước cho anh, anh sẽ dẫn đường chú đến tận nơi. Ai
khoanh cho chú chỗ ấy là họ hiểu biết đấy. Cũng may là khúc sông ấy hơi
cong lại, xác em mình dạt vào, nếu không đã trôi tuột đi rồi”. GS
Phương hỏi: “Anh bảo sẽ dẫn đường cho em, nhưng làm cách nào em nhận ra
được?”.

“Anh Sơn” nói tiếp: “Anh không thể nắm tay chú nhưng anh
sẽ tìm một con vật nào đấy, con ong, con bướm chẳng hạn, rồi sai khiến
nó để nó dẫn đường cho chú. Chú cứ đi theo nó đến chỗ nó đậu”.

GS
Phương còn hỏi ngày giỗ cô Khang là ngày nào thì “cô Khang” trả lời:
“Đối với anh Phương thì ngày nào mà giỗ chả được. Em bị chúng nó bắt có
được bóc lịch đâu mà biết ngày. Chỉ nhớ một hôm vào khoảng 18 hay 19 gì
đó thằng quan tư bảo: “Bọn mày cứng đầu đến ngày 24 mà không khai thì
bắn bỏ”. Anh cứ lấy ngày ấy là được, còn ngày âm lịch thì em không biết
là ngày nào”. Sau này so ra thì mới biết ngày 24/5/1950 là ngày 10/5 âm
lịch.

Sau khi trao đổi vài thông tin quanh chuyện tìm mộ thì
“linh hồn” cô Khang và anh Sơn biến mất. Khi đó, cuộn băng ghi âm 90
phút cũng vừa hết. GS Phương đã nghe đi nghe lại cả trăm lần cuốn băng
này và ông không thể nào bác bỏ những sự thật hiển nhiên của cái gì đó
gọi là “linh hồn”. Vậy nên, ông tiếp tục tiến hành cuộc tìm mộ người em
gái lần thứ hai.

GS Phương cùng anh em trong nhà tiếp tục xuống
địa điểm đào bới lần trước. Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng cùng đi để
chỉ địa điểm cho chính xác. Chị Hằng đến gần gốc nhãn, ngắm nghía một
lát rồi cắm hương xuống đất. Lấy bó hương làm tâm, chị vạch một ô hình
chữ nhật để đào.

Nhìn bó hương của chị Hằng, GS Phương thấy nó
cách chỗ đặt quả trứng lần trước 2m ra phía bờ ao, nhưng lại lui về
hướng đông 1m. So với điểm con bướm đậu và cây que thì cũng xê dịch
chừng 1m về hướng đông.

Trong khi thợ đào đất chuẩn bị làm việc,
nhà ngoại cảm Bích Hằng đặt ảnh cô Khang dưới gốc cây vải phía cuối cái
hố rồi nói: “Thưa cô, chỗ cô nằm thì cháu đã vạch theo tọa độ cô chỉ
dẫn rồi, cô xem đã thật chính xác chưa để chỉ bảo cho cháu. Còn hài cốt
thì như hiện trạng cháu nhìn thấy còn rất ít, khi bốc lên có thể mủn
ra. Vậy xin cô cho phép bốc lẫn cả đất mang về. Nếu không được đầy đủ
thì cô cũng thông cảm cho...”.

“Anh Sơn” nói chen vào qua sự
“phiên dịch” của Bích Hằng: “Cứ bốc cho bằng hết, dù ít dù nhiều thì
cũng là máu thịt của em mình. Không bỏ vừa trong tiểu thì đắp lên mộ
cho em”.

“Cô Khang” lại nói tiếp: “Nếu có cách gì làm cho cụ
Đặng Đình Giám sống lại thì gia đình mình khỏi mất công đi tìm kiếm.
Rất tiếc là đã gặp cụ ở âm phủ mất rồi. Em bị chúng nó ném xuống sông,
khi xác nổi lên gặp lúc triều cường, dạt vào một khúc quanh nên được cụ
Giám vớt lên kéo qua một cái rãnh nước. Cụ bảo: Mấy vị chết ở đây, nếu
đói khát, khi nào ông An lên hương thì vào mà xin lộc”.

Sau một
hồi trò chuyện trên trời, dưới bể liên quan đến những hài cốt ở quanh
khu vườn, chị Hằng “xin phép cô Khang” cho bắt đầu đào mộ.

Đào
hết lớp đất “vượt thổ” thì chị Hằng ra lệnh cho thợ ngừng đào. Chị nhảy
xuống hố lấy dầm gạt nhẹ từng lớp cát đen. Chưa đến một gang tay thì
vướng ngay vào thanh củi mục. Nạy lên, ngâm vào nước thì nhận ra đó là
một khúc tre già, ruột tre đã phân hủy hết, nhưng đốt và cật tre thì
vẫn còn nguyên. Mọi người đều kinh ngạc khi biết thông tin về cái cán
thuổng đã được báo trước.

Riêng GS Phương thì mừng khôn xiết vì
đây là dấu hiệu đáng tin cậy nhất để nhận biết nấm mộ này đích thực là
mộ em gái ông. Cái cán thuổng (nhà ngoại cảm nói trước đó rằng, khi
người chôn xác đào đất bị gãy thuổng đã chôn luôn cán làm dấu) đã bị
vùi dưới đất cách đây 50 năm, người đời không ai tạo ra nó và cũng
không thể nhìn thấy nó được. Sự chính xác đã đạt đến mức chi tiết.

Sau
khi tìm thấy cán thuổng, chỉ gạt vài lớp cát mỏng là phần cốt cô Khang
hiện ra. Khi chôn, người ta đã đặt cô nằm nghiêng, người hơi cong, mặt
nhìn về hướng nam, đầu về hướng đông, chân về hướng đông nam, trùm lên
sọ là một mảng tóc đen, rồi đến đốt xương cổ nhìn rất rõ. Nhưng khi bốc
lên thì tóc vụn ra như tro, những đốt xương nguyên vẹn mủn ra như những
chiếc bánh quy thấm nước.

Mọi người cũng tìm được 5 chiếc răng.
Xem xét kỹ thì đúng là răng trắng (chứ không phải nhuộm đen như phụ nữ
thời đó), nhưng do ngâm lâu trong bùn nên ngả sang màu đen xỉn. Còn
chiếc còng sắt thì tìm mãi không thấy. GS Phương nhận định, có thể qua
nhiều năm trong bùn đất nó đã han gỉ rồi tan vào đất mất rồi.

Sau
khi tìm mộ, nhà ngoại cảm Bích Hằng nói với GS Phương: “Lần này đi tìm
mộ cô Khang, cháu thương cô quá. Cháu hỏi cô rằng cô chỉ cho cháu móng
tay cô ở đâu để cháu tìm thì cô giơ hai bàn tay lên trước mặt cháu,
nói: Chúng nó rút hết móng tay của cô rồi còn đâu mà tìm”. GS Phương
bàng hoàng kinh ngạc vì điều này chỉ có mình ông biết.

Sau khi
cô Khang bị giặc sát hại, Huyện ủy Phù Cừ gửi riêng cho ông một bản báo
cáo kể rõ cô Khang bị bắt, bị tra tấn, bị giết hại như thế nào. Trong
những cực hình mà địch sử dụng có việc dùng kìm rút hết móng tay, rồi
cắm kim vào đó. Chúng còn gí điện, xiên gậy vào người rồi treo lên cành
cây mà đấm đá đến chết.

Khi nhận được bản báo cáo đó, ông Phương
đã khóc rất nhiều, tuy nhiên, ông giữ kín điều này, không cho ai biết
để rồi phải đau lòng. Khi được chị Hằng kể lại điều đó, ông có một niềm
tin chắc chắn người nằm dưới mộ đích thực là em gái của ông, không ai
khác được.

Công việc thu vét hài cốt xong xuôi thì nắng chiều đã
tắt. Mọi người vây quanh gốc cây vải, nơi đặt bàn thờ tạm. Đến nhá nhem
tối, gia đình GS Trần Phương mới đưa hài cốt của cô Khang về nhà. Hai
ngày sau, lễ truy điệu nữ du kích anh hùng Trần Thị Khang (tên thật là
Vũ Thị Kính) đã diễn ra trang trọng tại nghĩa trang liệt sĩ của huyện
với sự có mặt của hàng ngàn người.

Khuôn mặt của GS Phương đầy
vẻ xúc động và mãn nguyện. Nỗi day dứt sau nửa thế kỷ của ông là lời
hứa với mẹ sẽ tìm hài cốt em gái về giờ mới thực hiện được
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
NHÀ NGOẠI CẢM PHAN THỊ BÍCH HẰNG ĐI TÌM MỘ PHẦN 2
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Con Lưu Ngọc Tuấn, Lê Hữu Sang, và Phan Nguyễn quốc Tú
» Cây si trên tàu- Gửi Phan Nguyễn Quốc Tú
» gởi chú Phan Nguyễn Quốc Tú
» Giá trị cánh tay đòn gây nghiêng khi tàu chịu tác động của ngoại lực liên tục
» Động lực học tàu thủy

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: THƯ GIÃN GIAO LƯU BÌNH LUẬN-
Chuyển đến 
Powered by: Nguyễn Anh Phương VNPT Vũ Thư
Version 2.0, Copyright all
Bản Quyền Thuộc Về Nguyễn Anh Phương VNPT Vũ Thư. Website http://vienthongvuthu.com

Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog